Đã có những ngày mình cảm thấy chán nhau…

0

Cũng từng có những lần mình cảm thấy chán nhau. Hôm đó em hỏi anh đã bao giờ thấy chán em chưa. Thì thật lòng anh cũng gật đầu bảo là đã từng có.

Có những người bạn của anh, họ chẳng yêu ai được quá lâu, dài lắm chỉ tầm dăm ba tháng, chán chán thì vài ba tuần rồi rời bỏ. Họ bảo kiếm một người đi được dai bền với mình khó lắm, mình thì không đủ nhiệt thành và để tâm, còn người kia lại cưỡng cầu quá nhiều đến độ chuyện vặt cũng để ý.

Cũng từng có những lần mình cảm thấy chán nhau… (Ảnh minh họa).

Chỉ là họ chưa đủ chín chắn, chưa dày thấu đáo, chưa từng biết nhịn nhường và trân quý nhau, nên trách sao lại chẳng có được cho mình một chuyện tình viên mãn.

Cũng từng có những lần mình cảm thấy chán nhau.

Hôm đó em hỏi anh đã bao giờ thấy chán em chưa. Thì thật lòng anh cũng gật đầu bảo là đã từng có.

Nhưng rồi chỉ là thoáng qua, anh nghĩ kĩ, anh thở sâu, anh lấy một quyển sổ, ghi chép hết lại những điều tiêu cực của chúng mình vào đó.

Viết xong, anh đốt.

Bỏ hết.

Anh quên.

Điều khiến anh thương nhớ về em là một cái tên lúc nào cũng nằm đầu trong danh bạ.

Là người ở cạnh anh từ những ngày anh chỉ là một thằng sinh viên, hai đứa mình hẹn hò nhau mà tưởng chừng như còn lạ. Anh chưa có gì trong tay cả, vậy mà em nhất nhất chẳng chê cười, chẳng rời xa.

Là những lần anh hứa sẽ mua cho hai đứa một căn nhà, mà rồi anh chỉ đủ ít tiền gom lại thuê cho mình một tầng gác mái. Trên đấy chỉ vỏn vẹn một góc giường nệm anh chưa trải thẳng, một kệ sách treo dãy ảnh chụp em, một chiếc bàn vừa gọn cho bọn mình tựa vào nghe đài mỗi đêm, một em, một anh, một cuộc đời riêng dành của hai đứa.

Sau này, đừng hỏi anh đã chán em chưa.

Mình yêu nhau còn chưa đủ đến 60 – 70 – 80 tuổi già, huống là còn đây những chân thành, cớ gì phải rời xa?

Theo Người đưa tin

Bài viết liên quan

Bạn cũng có thể thích Thêm từ tác giả